
Bốn chín ngày trôi qua, rồi giỗ đầu của mẹ cũng trôi qua. Một năm trôi qua mà cảm xúc của mình như một cái tàu lượn, lúc lên lúc xuống trong cả năm. Tuy nhiên, hình ảnh của mẹ, sự kiên cường, sự yêu thương của mẹ thì… vẫn ở đó trong tâm trí mình. Thực sự là mẹ chưa bao giờ ngừng lo lắng cho mình, dù mình có lớn như thế nào đi nữa.
Từ khi, còn nhỏ, lúc mới sinh mình ra, mình chảy máu ở đầu rốn mà mẹ gào khóc, mặt không giọt máu. Rồi lúc mình 2-3 tuổi, vì tham ăn mà mình hóc hạt hồng xiêm, mẹ lại một phen hú vía vì mình. Rồi dì học cấp một, mình nhớ đó là hồi lớp hai, mẹ lại phải tới trường để xử lý vụ mâu thuẫn và dối trá từ một đứa bạn cùng lớp. Hồi đó, mình không biết nói gì hơn… là về chia sẻ chuyện này với mẹ.
Rồi mình trưởng thành, mình đi học, đi làm việc, đi đây đi đó, thực sự là đi khắp thế giới… Mẹ luôn gọi điện hỏi han, và bảo mình đi tới đâu thì nhớ nhắn tin này kia. Rồi mình trưởng thành hơn nữa, mẹ chỉ mong mình lập gia đình, có một gia đình nhỏ của chính mình. Chuyện cứ thế mãi mãi… lắm lúc mình phát bực, nhưng xét cho cùng… giờ muốn được mẹ giục thế cũng chẳng được nữa.
Xét cho cùng, sau tất cả, thứ mà mẹ mẹ để lại, đó là sự tử tế. Dù có đôi lúc sân si, cáu giận hay bất cứ thứ gì, thì mẹ vẫn luôn là người tử tế và truyền đạt sự tử tế đó với các con, các cháu. Đi tới những ngày cuối cùng, mẹ cũng chỉ ước là mình thực hiện được nhiều điều mẹ mong muốn sớm hơn. Thực ra, mình đã thực hiện được một phần, bằng tất cả sự tử tế mẹ dạy, và tính trách nhiệm (có lẽ là từ bố). Nhưng thật đáng buồn, thứ mình nhận lại được nó không xứng đáng lắm. Mình đã từng tính dừng lại, nhưng sự không xứng đáng đó liên quan tới mẹ, tới gia đình và bạn bè thân thiết nhất của mình. Có lẽ, vì thế, mình sẽ phải đứng lên và xử lý chính thứ mình gây ra, để không phụ thuộc vào lòng tin của mẹ (mama, không phải ma teo), của gia đình, và của bạn bè!
Không biết viết gì hơn ngoài để lại lời bát hát “Mẹ yêu” mà mình đã và đang nghe trong những ngày này!
Sinh con ra trong bao nhiêu khó nhọc
Mẹ ru con yêu thương con tha thiết
Mong cho con luôn luôn ngoan hiền, giấc no say
Vì đàn con thơ ngây bao yêu dấu
Đã hi sinh cho con bao nhiêu tuổi đời
Mẹ đã bên con, mẹ đã cho con lớn lên.
Luôn bên con, khuyên răn con nên người
Mẹ yêu thương con hơn yêu cuộc sống
Mong cho con luôn luôn yêu đời, sống vui tươi
Tình yêu cho con bao la biết mấy
Những đêm ôm con trong tay khóc ướt vai con
Mẹ có biết con yêu mẹ nhiều
Dù câm nín nhưng con thật lòng muốn nói.
[ĐK:]
Ánh sao đêm cho con sáng soi là mẹ yêu
Khúc hát ru con trong giấc mơ là mẹ yêu
Mẹ là cánh chim cho con bay thật xa
Mẹ sưởi ấm cho tâm hồn con mẹ yêu.
Dắt con đi qua bao nỗi đau là mẹ yêu
Tiếng con yêu gọi tới suốt đời là mẹ yêu
Mẹ đừng mãi ra đi cho con mồ côi
Ôi mẹ yêu!