Nỗi buồn chiến tranh (Bảo Ninh): Ám ảnh!

Tâm trạng và cảm xúc trong và sau khi đọc cuốn tiểu thuyết này đó là: ÁM ẢNH.

Lần về ngày xưa, mình biết câu chuyện này khi học tiếng Anh trong buổi luyện Toefl của thầy Nghiêm. Nếu mình không nhầm, đó là một bài trích đọc kể về chiến tranh Việt Nam, kể về những khó khăn của thời chiến và có nhắc đến cuốn tiểu thuyết này. Lúc đó, thầy bảo hãy đọc cuốn sách này đi để mà hiểu chiến tranh là gì, nó khốc liệt như thế nào.

Bìa sách "Nỗi buồn chiến tranh". Nguồn ảnh: Internet.
Bìa sách “Nỗi buồn chiến tranh”. Nguồn ảnh: Internet.

Đọc tiếp “Nỗi buồn chiến tranh (Bảo Ninh): Ám ảnh!”

Câu chuyện Steve Jobs

Gần hai năm sau sự ra đi của Steve Jobs, mình mới đọc cuốn sách về tiểu sử Steve Jobs. Và phải khoảng nửa năm tiếp theo thì mình mới hoàn thành cuốn sách này.

Những trang đầu tiên về Steve Jobs kể về những câu chuyện thời quá khứ, những năm 60 – 70 thế kỷ trước, không hấp dẫn mình cho lắm. Có thể một phần là mình sinh ra và lớn lên không ở giai đoạn này, không hiểu được hết các ý nghĩa của việc đột phá trong công nghệ. Phần mình thấy hấp dẫn nhất là khoảng 30% cuối cùng, kể từ khi Steve Jobs từ Pixar trở về Apple, mình đọc 30% này chỉ trong khoảng hai tuần.

Một phần của trang tưởng nhớ về Steve Jobs trên website Apple.
Một phần của trang tưởng nhớ về Steve Jobs trên website Apple.

Đọc tiếp “Câu chuyện Steve Jobs”

Có hai con mèo ngôi bên cửa sổ

Mượn quyển truyện của bạn đến hai, ba tháng rồi mà chả có thời gian đọc. Quyết tâm mang về nhà dịp Tết này để đọc, ai ngờ lại đọc nhanh sớm quá vì… không hẹn gặp gỡ được bạn bè nào.

Truyện 'Có hai con mèo ngồi bên cửa sổ'. Ảnh: sưu tầm.
Truyện ‘Có hai con mèo ngồi bên cửa sổ’. Ảnh: sưu tầm.

Đọc tiếp “Có hai con mèo ngôi bên cửa sổ”

“Ăn mày dĩ vãng” và suy nghĩ trong mình

Sau mấy ngày vật vã vì chưa quen việc, vì bị ốm đau đủ thứ bệnh linh tinh, vì bận rộn toàn những việc đâu đâu thì hôm nay đã có chút thời gian thảnh thơi để viết vài dòng về truyện “Ăn mày dĩ vãng” của nhà văn Chu Lai.

Truyện này mình biết đến cách rất là lâu rồi, có lẽ phải 6, 7 năm khi mà nghe nhà văn Chu Lai trò chuyện gì đó trên truyền hình. Thực ra lúc đấy mình không rõ là chuyện viết về cái gì, nhưng cũng đoán được đại khái đó là viết về chiến tranh. Mà lúc đó hình như cũng xác định là phải đọc quyển này bằng được nhưng… chưa biết là khi nào thôi.

Và cách đây hơn tháng khi tham dự một cái hội chợ hàng cũ thì mình thấy có bạn bán quyển sách này với giá giảm 50% thì phải. Thế là quyết mua luôn. Hài hước ở chỗ hôm đó cô bạn đi làm cùng mình thì mua về toàn quần áo (vì rẻ mà), mình thì lại toàn ôm sách về, trong đó có cả sách thiếu nhi cho thằng cháu nghịch ngợm nữa (cũng vì rẻ luôn).

Vòng vèo thế có lẽ đủ rồi.

Đọc tiếp ““Ăn mày dĩ vãng” và suy nghĩ trong mình”