Buổi sáng tiếp theo ở Buôn Ma Thuột, mình lân la mấy quán cafe ở đây để uống thử và ngắm nghía. Đầu tiên là đi đến một quán cafe mang tên Classic để trao sách cho em Mèo – theo nguyện vọng của một cậu bạn.
Không hổ danh là thủ phủ cafe của cả nước, có lẽ chỉ có Buôn Ma Thuột là thắng nổi Sài Gòn về mật độ quán cafe.
Sáng không ngủ nướng, mình cố gắng chụp lấy mấy tấm ảnh hồ buổi sáng sớm nhưng không có gì để chụp lắm. Đành ngồi tắm nắng, hít thở không khí trong lành, chờ voi đi qua.
Sáng sớm ở hồ Lăk. Ảnh này nhìn trông thần tiên quá.
Cũng có vài chú voi nhưng mà lèo tèo, trông không có không khí như mình đươcj nghe kể: kiểu như xua voi lội qua hồ, hô hét ầm ĩ.
Sáng cố dậy sớm nhưng hơi khó vì vẫn mệt và Đà Lạt lạnh quá. Nghía qua ô cửa sổ của nhà nghỉ, mặt trời đang lên rồi, mình phải quyết tâm hơn làm nhanh thủ tục để cuốn xéo khỏi nhà nghỉ.
Đà Lạt dưới làn sương mờ ảo.
Đoạn đường chạy từ nhà nghỉ của mình lên đến Trại Mát là khoảng 10km. Nghe bảo đây là địa điểm lý tưởng để ngắm bình minh và cảnh Đà Lạt trong sương sớm.
Hôm đầu đi 300 km không mệt mỏi gì, mà còn cảm giác rất sung, nhưng lúc ngủ thì mê tơi, sáng dậy vẫn còn hơi mệt. 7 giờ trời đã nắng hừng hực nhưng vẫn mát mẻ.
Quán bánh bèo buổi sáng sớm.
Nhìn ô cửa sổ của nhà nghỉ thấy ánh nắng tỏa xuống, len qua màn sương, trông thật diệu kỳ : ))). Sáng hôm sau phải dậy sớm để chờ mặt trời lên mới được. Search ra được địa điểm lý tưởng là Trại Mát.
Một chuyến đi kết hợp nhiều việc không chỉ hẳn là “một vòng miền Tây”, mà còn là cơ hội để gặp gỡ họ hàng và người thân. Thực ra mình cũng có đi đến các tỉnh miền Tây vài lần. Tuy nhiên lần này mình đến những nơi mà theo bạn mình và nhiều người chia sẻ là những điểm đến thú vị nhất, đáng đi nhất, phản ánh được hết đặc trưng của miền Tây: An Giang, Cần Thơ và Cà Mau.
Burma (Myanmar) là một điểm đến cực kỳ mong đợi của mình. Đơn giản là quốc gia này chưa mở cửa hoàn toàn và đang trên con đường hội nhập. Hiện tại quá trình thay đổi ở đất nước này đang diễn ra rất nhanh, chắc chỉ vài năm nữa thôi, đặt chân quay lại sẽ khó mà có thể nhận ra.
Trước khi đến mình có tìm hiểu và biết là hiện tại Burma vẫn là nước kém phát triển (hoặc đang phát triển) và còn xếp sau Việt Nam. Trong suy nghĩ của mình, các thành phố chắc sẽ nghèo nàn, chật hẹp và nhỏ bé lắm. Trước đây nước Anh đô hộ và nước này có cả báo tiếng Anh được phát hành tương đối rộng rãi, nên mình luôn nghĩ người Myanmar thì tiếng Anh sẽ giỏi lắm.
À, còn một tưởng tượng nữa: một đất nước đặt dưới điều hành của quân đội thì sẽ ra sao? Chắc ghê gớm lắm!!!
Cách đây hơn nửa năm, ba đứa trong nhóm đi Fanxipan ngày xưa rủ nhau book vé giá rẻ để đi Burma (Myanmar) và Malaysia. Tuy nhiên, đúng nửa năm sau – khi bắt đầu chuyến đi, một bạn nghỉ, còn mỗi đôi trẻ dấn thân đi. Giá vé thì cực cực rẻ luôn, có 2 triệu cho 4 chuyến từ Sài Gòn.
Thực ra, Malaysia và cụ thể ở đây là Kuala Lumpur (hay nhiều người dân và du khách vẫn gọi KL) thì không có gì nhiều đề nói. Thành phố này quá phát triển, mình ước tính phải hơn Việt Nam cỡ 20 năm trở lên. Đơn cử như cái hệ thống tàu chạy khắp thành phố, lúc trên cao tít, lúc tà tà ở mặt đất, lúc thì sâu dưới ngầm cũng đã cực kỳ lạ lẫm với đa số người Việt Nam rồi.